Vương miện Nữ Hoàng Anh với viên kim cương Koh-i-Noor trên đỉnh được đặt trên linh cửu Hoàng thái hậu Elizabeth ngày 9/4/2002. (Ảnh: Alastair Grant/AP). Chủ cũ muốn lấy lại viên kim cương Koh-i-Noor. Viên kim cương Koh-i-Noor được phát hiện tại Ấn Độ và thuộc sở hữu của Lấy cảm hứng từ những sự kiện có thật, The Woman King theo chân hành trình sử thi đầy cảm xúc của Tướng quân Nanisca (Viola Davis, người đoạt giải Oscar) khi cô huấn luyện thế hệ tân binh tiếp theo và sẵn sàng cho họ chiến đấu chống lại kẻ thù quyết tâm phá hủy đường sống của họ. Một số điều đáng để chiến đấu. Từ khóa: The Woman King , Sau 10 ngày quốc tang, với các hoạt động tri ân và tưởng nhớ được tổ chức tại tất cả các vùng trên lãnh thổ Vương quốc Anh, quốc tang chính thức tiễn đưa Nữ hoàng Anh Elizabeth II sẽ được bắt đầu vào lúc 11 giờ sáng ngày 19/9, bên trong Tu viện Westminter. Sẽ có một Bạn đang đọc truyện tranh Isekai Furin: 10 Năm Sau Khi Ma Vương Bị Đánh Bại, Cựu Anh Hùng Đã Kết Hôn Với Một Nữ Chiến Binh Góa Chồng - Chapter 5 tại TruyenCapNhat.com. Hãy sử dụng nút Theo dõi của TruyenCapNhat.com để có thể nhận được thông báo nhanh nhất khi những tựa truyện yêu thích của bạn được cập nhật. [LIVE] Nữ Nhi Tình | Nhạc phim Tây Du Ký | Tây Vương Nữ Quốc [Vietsub] YoYo3. 5:14. RADIO K-ICM | TÂY VƯƠNG NỮ QUỐC ( Nữ Nhi Tình ) TẬP 6. ICM Official. 46:42. TẦN SỐ TÌNH YÊU Tập 23- Chàng trai có 3 người yêu cũ tên Nhi - 30_11_2018. ngày càng nữ tính kể từ khi yêu Tuấn Dũng: Không 30p QUÁ ĐƠN GIẢN VỚI TRƯỜNG XUÂN VƯƠNG YÊU CHIỀU VỢ ĐỀU ĐẶN NHƯ U35 XUẤT TINH SỚM - KHÔNG CƯƠNG CỨNG ĐƯỢC CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 20-10 KHI MUA 2 HỘP TRƯỜNG XUÂN VƯƠNG Chồng mình cũng bị yếu, khi đọc được bài viết này mình không chần chừ gì mua 4BXW. Những ngày cuối năm mọi người đều bận rộn công tác. Thành phố B lại bắt đầu dậy sóng khi Phi thị tuyên bố phá sản và Tân Diệp một công ty vừa thành lập không bao lâu lại vươn lên vị trí thứ hai chỉ sau Tần thị. Trong khi bên ngoài mọi người ào ạt bàn tán thì tại phòng tổng tài Tân Diệp lại bao trùm một mãng tỉnh lặng. Diệp Khả Nhi nhìn Vương tổng hít một hơi thật sâu" Mẹ đã quyết định rồi sao?"" Đúng vậy."" Con có thể từ chối không?"" Cho ta lý do."Diệp Khả Nhi cuối đầu im lặng. Nàng không tìm được lý do, chẳng lẻ bây giờ lại nói nàng vẫn còn muốn rong tổng cầm lấy tách trà uống một ngụm, lại nhẹ giọng hỏi" Con biết tại sao nữ nhân kia rời đi không?"Diệp Khả Nhi như bị chạm trúng nổi đau, nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt hoang mang nhìn người đối diện. Vương tổng lại đạm nhạt nói tiếp" Vì con không đem đến cho nàng cảm giác an toàn."" Cảm giác an toàn?"" Đúng vậy. Con cần phải trưởng thành hơn."Diệp Khả Nhi trầm mặc. Thật lâu sau mới lên tiếng" Được. Con nghe theo người."Vương tổng mỉm cười hài lòng" Tốt. Tối nay cùng ta đến sân bay đón ba con."" Dạ."" Được rồi. Con làm việc đi."Diệp Khả Nhi rời khỏi phòng tổng tài. Khi cánh cửa đóng lại nàng thở dài một hơi. Nàng biết ba mẹ muốn tốt cho nàng, chuyện của nữ nhân kia nàng cũng không trách họ. Mặc dù bọn họ không nói, nhưng nàng biết họ vẫn luôn tự trách về việc của tỷ tỷ. Bây giờ nàng nên giúp họ quản lý công ty để họ chuyên tâm tìm kiếm tỷ tối tại Diệp gia, ba người quây quần bên bàn ăn, Diệp ba liên tục gấp thức ăn cho Diệp mẹ, miệng còn nói lời ngon ngọt" Bà xã, ăn nhiều một chút. Vài ngày không gặp nhìn em ốm đi mấy vòng a."Diệp mẹ bây giờ đâu còn bộ dạng Vương tổng cao ngạo, bà như một hiền thê, làm nũng cùng Diệp ba" Ai da...Ông xã, anh muốn người ta béo phì hay sao lại gấp nhiều thức ăn như vậy a "" Mập một chút mới tốt."Diệp Khả Nhi thật chịu không nổi, đành lên tiếng" Ba mẹ hai người cũng đâu còn trẻ, thế nào vẫn sến súa như vậy a."Hai người kia liếc xéo nàng một cái, Diệp Khả Nhi đành cuối đầu tiếp tục ăn nước xong xuôi, Diệp Khả Nhi tìm cớ chùn đi, nàng không muốn làm bóng đèn a. Nàng vừa rời đi, Diệp mẹ liền đưa Diệp ba một sắp ảnh. Diệp ba xem xong, cả người cứng đờ, thật lâu sau mới phản ứng" Tôi cho người tìm hiểu."Diệp mẹ hiểu ý, chỉ mỉm cười gật Khả Nhi ra khỏi nhà, liên tục gọi đến Diệp Khả Thư, nhưng là không thể thông máy. Nàng đành một mình đi đến quán bar lần trước tự mình uống Hạ Hạ tại bar All buồn bực uống rượu, lí do nàng buồn bực thật đơn giản chính là không ai cùng nàng đi giải sầu. Gọi đến Diệp Khả Thư điện thoại lại không thông, nàng đành gọi cho tỷ tỷ. Ai biết được tỷ tỷ nói rằng điện thoại Diệp Khả Thư bị hư, hai người hiện tại không rảnh rổi. Nàng lại gọi điện tìm Tô Tịnh Thi, người bắt máy từ chối lại là Trình Dịch Ân. Aizz...Bọn họ đều lo yêu đương bỏ rơi nàng rồi. Nghĩ như vậy Tân Hạ Hạ cảm thấy mình sắp tức chết. Nàng phải tìm người xã giận a. Đưa mắt nhìn xung quanh, Tần Hạ Hạ dừng mắt tại một thân ảnh ngồi quầy bar. Nàng đứng lên tiến đến, ngồi vào ghế bên cạnh, đưa mắt đánh giá nữ nhân đang một mình uống rượu. Áo sơ mi kết hợp váy ngắn, tóc dài được xõa ra, làn da trắng nõn. Khi nhìn đến khuôn mặt kia nàng bỗng giật mình, định thần lại cố gắng nhìn kỹ, nàng cong lên khóe miệng. Gọi bartender đem đến một ly rượu, nàng đưa đến trước mặt nữ nhân kia" Tôi mời."Nữ nhân kia tựa hồ đã say, híp mắt nhìn nàng, đưa tay nhận lấy ly rượu" Cảm ơn."Tần Hạ Hạ im lặng quan sát, đến lúc nữ nhân kia đứng dậy lảo đảo định rời đi. Nàng nhanh đi đến đở lấy nàng ta" Say sao? Tôi đưa cô trở về."Nữ nhân trong lòng Tần Hạ Hạ dường như đã say đến không biết gì, chỉ nhẹ hừ một tiếng, nhắm mắt lại tiến vào giấc Hạ Hạ mỉm cười gian xảo đở nữ nhân kia vào xe, nổ máy chạy đến khách sạn Tân Hạ. Đến nơi quản lý như đã quen thuộc nàng, chạy đến hỏi" Nhị tiểu thư ngài có căn dặn gì không?"Tần Hạ Hạ lắc đầu, cố dìu nữ nhân đang say mèn kia đến một căn đến phòng, Tần Hạ Hạ không thương tiết đem nữ nhân kia thả xuống giường. Nàng là nữ nhân, khí lực không lớn lại phải dìu một kẻ đang say khướt như vậy thật mệt a. Nhưng khi Tần Hạ Hạ vừa đem nữ nhân kia thả ra, nàng ta lại bắt lấy tay nàng kéo xuống trực tiếp áp lên người nàng hôn mãnh Hạ Hạ mỉm cười, nhắm mắt đáp lại nụ hôn kia. Đêm nay nàng sẽ thật vui vẻ ngày mùa đông, mặt trời dường như cũng thật lười, đến tận 10h mới chịu ló dạng. Ánh nắng chíu vào phòng, Diệp Khả Nhi nheo mắt, lấy tay xoa xoa thái dương, thình lình nàng bật người dậy. Nhìn bản thân không một mảnh vải che thân, lại nhìn đến nữ nhân đồng dạng bên cạnh. Nàng kéo chăn qua che lấy cơ thể, lại thẳng chân đạp nữ nhân đang say ngủ bên cạnh rớt khỏi Hạ Hạ còn đang trong mộng đẹp, bổng nhiên bị người khác đạp rớt giường, mông đau ê ẩm, nàng trừng mắt quát" Là kẻ nào dám..."Nói được nữa câu miệng Tần Hạ Hạ cứng đơ không thể tiếp tục. Nàng chăm chú nhìn nữ nhân trên giường, tay dùng chăn che cơ thể, tóc có chút rối, đôi mắt ứa lệ, nhìn thật khả ái a. Tim bổng đập nhanh hơn, Tần Hạ Hạ thầm lo lắng nguy rồi, lẽ nào nàng lại động tâm?Mắt thấy nữ nhân kia nhìn mình đến nước miếng sắp chảy thành dòng, Diệp Khả Nhi tức giận" Cô nhìn đủ chưa?"Lúc này Tần Hạ Hạ mới hoàn hồn" A...Đủ"Diệp Khả Nhi càng thêm tức giận" Cô...vô sỉ."" Tôi vô sỉ? Chẳng phải tối qua là em câu dẫn tôi trước sao?"" Là cô thừa lúc tôi say rượu làm càn. Vô sỉ."Nói rồi Diệp Khả Nhi đứng dậy, nhặt lên quần áo của mình đi thẳng đến phòng tắm. Tần Hạ Hạ bất đắc dĩ đứng dậy mặc lại quần áo. Nàng là không hỉu nữ nhân kia làm sao lại tức giận như vậy? Chỉ là lăn ga giường một lần thôi mà. Còn có tối qua cô ta cũng thật vui sướng đi, làm sao bây giờ lại tức giận?Mặc đồ xong, Tần Hạ Hạ ngồi ngốc tại mép giường. Đến khi cửa phòng tắm mở ra nàng mới hoàn Khả Nhi bước ra khỏi phòng tắm trực tiếp rời đi. Tần Hạ Hạ vội đứng dậy" Nè...Em tên gì vậy?"Đáp lại Tần Hạ Hạ là tiếng đóng cửa thật mạnh. Nàng ngây ngốc nhìn cánh cửa, khóe môi bất giác cong lên. Ánh đèn lập lòe chớp tắt, tiếng nhạc đinh tai nhứt óc vang dội, trên sân khấu vũ công đang ra sức hòa cùng tiếng nhạc. Tại quầy bar, Diệp Khả Thư đung đưa ly rượu trên tay, đôi con ngươi màu hổ phách châm chú nhìn theo ly rượu trên tay lại quay sang nhìn chàng bartender" Anh vừa vào nghề sao?"Chàng bartender lộ rõ vẻ bối rối" Dạ...dạ. Tôi làm sai gì sao thưa tiểu thư? "Diệp Khả Thư nhếch mép" Cho tôi mượn vị trí của anh được không?"Chàng bartender ngơ ngác" Dạ...Vâng"Diệp Khả Thư tự tin bước vào quầy bar, mắt tia qua những loại rượu trên quầy, tay nhanh chóng cầm lấy những chai rượu cần thiết, động tác pha chế điêu luyện. Rất nhanh đã làm ra một ly cocktail B52- bom tấn huyền thoại với ba tầng rõ rệt, chiếc bật lửa sành điệu trên tay nhanh xẹt qua ly ngay lấp tức ly cocktail lại có thêm một tầng lửa. Chỉ cần nhìn ly cocktail đã biết được tay nghề và kỹ thuật điêu luyện của bartender. Diệp Khả Thư như không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của chàng bartender trở lại vị trí thưởng thức ly cocktail do chính mình tạo hành động vừa rồi của Diệp Khả Thư đã lọt vào mắt của một người. Nàng ta bước đến ngồi cạnh cô, phía sau có hai tên mặc đồ đen. Nàng ta nhìn Diệp Khả Thư như có điều suy nghĩ" Tôi tên Đường Hoa. Là chủ của bar All này. Tôi muốn mời cô về làm bartender."Vừa nói Đường Hoa vừa đưa danh thiếp về phía Diệp Khả Thư. Đưa tay nhận danh thiếp, Diệp Khả Thư mỉm cười quyến rủ" Cho tôi thời gian suy nghĩ được không?"" Được. Khi nào có quyết định cứ liên lạc với tôi."Dứt lời Đường Hoa đứng lên hướng cửa bước đi. Đường Hoa vừa đến cửa đã có một cô gái cung kính đi theo phía sau" Hoa tỷ. Chị đâu cần phải ra mặt..."Cô gái chưa dứt lời đã bị Đường Hoa cắt lời" Cô ấy rất giống một người rất quan trọng với tôi."Đường Hoa dứt lời cả hai rơi vào khoảng trầm mặt, mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng của này bên trong quán bar mọi thứ vẫn náo nhiệt, ngồi bên cạnh Diệp Khả Thư là một mỹ nữ, tuy không tỏa ra nhiều khí chất như Đường Hoa nhưng lại rất mỵ hoặc. Nàng ta như có như không vuốt ve khuôn mặt hoàn mỹ của Diệp Khả Thư, khóe môi lại cố tình ghé sát tai cô mà thổi khí." Đêm nay chúng ta vui vẻ cùng nhau nhé? "Khóe môi Diệp Khả Thư cong lên" Rất hân hạnh cho tôi."-Cocktail B52 Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác. Ps 14/3 đăng 2 chương coi như tặng quà valentine trắng cho mọi người Đêm đó Tần Hạ Nhiên ngủ lại phòng bệnh cùng Diệp Khả Thư và Tiểu An. Cả đêm không ngủ được nên Diệp Khả Thư quyết định dậy sớm, sắp sếp đồ cho Tiểu An, lại đi ký giấy xuất viện. Hoàn tất mọi việc cô trở lại phòng bệnh. Đôi mắt chăm chú nhìn Tần Hạ Nhiên đang ngủ. Lúc này nàng không còn là nữ vương làm mưa làm gió trên thương trường, cũng không còn vẻ lạnh lùng, không còn khoác lên người vỏ bọc mạnh mẽ mà chỉ đơn giản là một nữ nhân mềm yếu cần được yêu thương. Khóe miệng Diệp Khả Thư cong lên, ánh mắt nhìn Tần Hạ Nhiên trở nên ôn nhu mà chính cô cũng không Hạ Nhiên cảm giác có người nhìn mình, nàng từ từ mở mắt, lại thấy Diệp Khả Thư ôn nhu nhìn minh, khóe môi đầy ý cười, trái tim nàng như có dòng nước ấm xẹt qua. Bốn mắt nhìn nhau, Tần Hạ Nhiên ngại ngùng quay đi" Tiểu Thư sớm."Nữ vương cũng biết ngại ngùng sao? Nhưng bất quá Diệp Khả Thư lại rất thích Tần tổng như vậy. Lòng lại hiếu kỳ không biết nữ vương khi yêu sẽ là bộ dáng gì a?" Ân. Nên rời giường. Tôi đi gọi Tiểu An."Dứt lời Diệp Khả Thư đi đến giường bên cạnh gọi tiểu hài tử còn đang say giấc. Tần Hạ Nhiên mỉm cười rời giường. Vừa thức dậy đã thấy người mình yêu cảm giác thật tốt. Nàng không phải người ngủ sâu, nhưng không hiểu sao hôm qua lại ngủ rất yên ổn. Có lẻ bởi vì có khí tức của Diệp Khả Thư nên nàng cảm giác yên lòng chăng? Nàng càng ngày càng mê luyến cô Hạ Nhiên đưa Diệp Khả Thư cùng Tiểu An về cô nhi viện Hướng Dương. Tô viện trưởng ra đón Tiểu An, lại căn dặn Diệp Khả Thư vài câu mới để cô rời đi. Trên đường đến công ty, không khí trên xe trở nên nặng nề. Diệp Khả Thư lên tiếng phá tan bầu không khí kia" Đó là nơi tôi lớn lên. Cũng là nhà của tôi."Tần Hạ Nhiên ngạc nhiên, nàng không nghỉ Diệp Khả Thư sẽ nói cho nàng biết về quá khứ của cô. Không biết phải đáp thế nào nên chỉ ân một Khả Thư xoay mặt nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ. Cô không biết mình bị làm sao nữa. Những việc này cô chưa từng chủ động nói cùng ai nhưng bây giờ lại muốn Tần Hạ Nhiên biết. Có lẽ Diệp Khả Thư chưa nhận ra, cô đã chấp nhận để Tần Hạ Nhiên bước vào cuộc sống của mình nên mới muốn nàng biết rỏ quá khứ lúc Diệp Khả Thư miên mang suy nghĩ Tần Hạ Nhiên lại nói" Có cơ hội chúng ta lại đến thăm lủ nhỏ."" Ân."Những ngày sau mọi việc vẫn như củ diển ra. Đến cuối tuần, Diệp Khả Thư phải đi cùng Tần Hạ Nhiên đến dự tiệc giao lưu giửa các công ty. Diệp Khả Thư không thích những nơi thế này, đa phần những người đến đây đều để tìm lợi ích mà thôi. Nhưng Tần Hạ Nhiên đi thì cô phải theo, ai biểu cô là 'thư ký đặc biệt' của nàng ta làm người bước vào đã thu hút không ít ánh mắt. Tần Hạ Nhiên đã quen với việc này nhưng tiểu hỗn đản của nàng bị người khác nhìn chằm chằm, nàng thật khó chịu a. Đưa mắt nhìn xung quanh, khi thấy hai nữ nhân ngồi tại bàn trong góc, Tần Hạ Nhiên nhanh chóng bước đến." Đường tổng tốt."Đường Hoa mỉm cười" Tần tổng tốt."An Vi thật chán trò khách sáo của hai người kia, nàng nhìn Diệp Khả Thư nói" Tiểu Thư đến nói chuyện cùng tớ. Ở đây thật chán a."Diệp Khả Thư bước đến ngồi cạnh An Vi" Biết chán tại sao lại đến?"" Là Tiểu Hoa nói cậu sẽ đến, sợ cậu một mình nhàm chán nên dẫn tớ đến."Diệp Khả Thư không đáp, cô biết hai người kia lo lắng cho cô. Tay cầm ly rượu đang định uống lại nghe Tần nữ vương bên cạnh lên tiếng" Một lát em chở tôi về nên đừng uống rượu."Nói xong lại đứng lên cùng Đường Hoa rời đi. Trước khi đi Đường Hoa lại hướng hai người kia nói" Cả hai không ai được uống rượu. Ngoan ngoản ngồi đây, chúng tôi sẽ trở lại ngay."Diệp Khả Thư thở dài đặt ly rượu xuống. Hai người tán gẩu được một lúc lại có hai tên nam nhân đến." Tiểu Vi. Đã lâu không gặp."An Vi không đáp, náng rất chán ghét tên nam nhân này. Hai tên nam nhân kia lại mặt dày ngồi xuống. Phi Hằng lại hỏi" Dạo này em sống thế nào?"" Rất tốt. Không có anh cuộc sống của tôi thật rất tốt."" Anh xin lỗi."" Tôi và anh không còn liên quan. Xin lỗi tôi làm gì?"" Anh..."Phi Hằng còn định dây dưa nhưng lại bị một nữ nhân lên tiếng chặn lại, trong giọng nói lại có phần tức giận" Phi tổng anh còn muốn nói gì với Tiểu Vi của tôi sao?"Phi Hằng xoay người lại thấy Đường Hoa cùng Tần Hạ Nhiên đang đi đến, hắn nhíu mày hỏi" Đường tổng, cô nói Tiểu Vi của cô?"Đường Hoa đến ngồi cạnh An Vi, nhu tình nhìn nàng, rồi lại dùng ánh mắt băng lãnh nhìn Phi Hằng" Đúng vậu. Tiểu Vi là nữ nhân của tôi. Anh tốt nhất nên hiểu chuyện một chút."Nghe Đường Hoa nói vậy mặt An Vi ửng đỏ, đưa tay nắm lấy tay nàng những hành động kia Phi Hằng đầy bụng tức tối. Nhưng hắn biết hắn không đấu lại Đường Hoa, huống hồ hắn vẫn còn một mối thù khác chưa trả. Hắn đứng dậy cố nhẫn nhịn nói" Tôi còn có việc. Xin phép."Nói xong hắn cùng La Minh Triết rời đi. Ra đến cửa La Minh Triết lấy điện thoại gọi đến một dãy số" Thế nào?"Đầu dây bên kia là giọng một nam nhân." Việc ngài giao tôi đã hoàn tất."Tắt điện thoại La Minh Triết hướng Phi Hằng nói" Lần này tôi không tin chúng có thể sống sót."Cả hai rời đi, trên môi lại treo lên nụ cười nham 10/3 của mọi người thế nào?Mùng 10/3 của AT chính là về nhà wifi hư, đăng kí 3g để đăng truyện. Vậy mà bật 3g vào Wattpad không được. Làm mất 10k đăng kí 😭😭😭 Tan tầm Tần Hạ Nhiên đưa Diệp Khả Thư đến cô nhi viện Hướng Dương mới trở về Tần Khả Thư đi vào phòng liền rất nhanh nhìn thấy Tiểu An nằm ngủ tại góc giường. Đi đến đưa tay sờ trán đứa nhỏ, thấy đã hạ sốt cô mới an tâm. Diệp Khả Thư gọi vài tiếng Tiểu An mở đôi mắt nhỏ, đưa tay dụi dụi, lại cười ngây thơ. Cô mỉm cười đưa tay xoa đầu đứa nhỏ, hạ giọng nói" Tiểu An đi rửa mặt, thay đồ đẹp, Thư tỷ dẩn em đi ăn được không?"" Dạ..."Tiểu An là đứa nhỏ rất biết nghe lời, đặt biệt những điều Diệp Khả Thư nói với nó chính là chân lý. Đợi Tiểu An rửa mặt, thay đồ xong cũng đã 15 phút sau. Hai người đến thông báo Tô viện trưởng vài câu liền rời Khả Thư dẫn Tiểu An đến quán ăn gia đình Mái Ấm, vừa vào cửa đã gặp phải Diệp Khả Nhi và Vương tổng. Diệp Khả Nhi đi đến nhìn Diệp Khả Thư tươi cười nói" Thư tỷ cũng đến đây ăn a. Chúng ta thật có duyên nha."Diệp Khả Thư cười cười" Em cùng Vương tổng cũng đến đây ăn sao?"" Đúng vậy a."Vương tổng bên cạnh không nói gì, mắt vẫn luôn nhìn Tiểu An vẫn luôn nắm tay Diệp Khả Thư. Tiểu An ngoan ngoãn chào hỏi" Tiểu An chào a di xinh đẹp, chào tỷ tỷ xinh đẹp."" Phốc..."Diệp Khả Nhi bật cười vì câu chào hỏi dể thương kia. Vương tổng mắt mang tiếu ý lên tiếng" Vào trong đi."Bốn người cùng một bàn, lúc ăn Diệp Khả Nhi thường trêu Tiểu An, còn Diệp Khả Thư cùng Vương tổng lại im lặng xong, Vương tổng cùng Diệp Khả Nhi trở về. Diệp Khả Thư đưa Tiểu An đi siêu thị mua ít đồ. Lúc trở về cô nhi viện Diệp Khả Thư nhìn Tiểu An với ánh mắt tò mò" Tiểu An, em thấy Vương a di cùng Nhi tỷ xinh đẹp sao?"Tiểu An thành thật đáp" Dạ. Nhìn rất giống Thư tỷ nha. Nhưng Thư tỷ vẫn là người đẹp nhất a."" Dẻo miệng."" Tiểu An nói thật nha."" Được rồi. Vào ngủ thôi."Tiểu An như nhớ ra gì đó, lắc lắc tay Diệp Khả Thư. Cô xoay người hỏi" Làm sao?"" Tết này Thư tỷ lại dẫn Tiểu An đi Nhật Bản nha."Diệp Khả Thư mỉm cười, đưa tay nhéo nhéo mủi Tiểu An" Được."" Vậy Nhiên tỷ có cùng chúng ta đi không?"" Tiểu An muốn Nhiên tỷ cùng đi sao?"" Dạ."Diệp Khả Thư suy tư chốc lát" Tỷ sẽ hỏi Nhiên tỷ. Còn bây giờ vào ngủ thôi."" Dạ."___Tại thư phòng Diệp gia, không khí trầm mặc bao phủ kể từ lúc Diệp ba cùng Diệp mẹ gọi Diệp Khả Nhi vào. Diệp Khả Nhi không chịu nổi không khí như vậy đành lên tiếng hỏi" Ba mẹ hai người có chuyện gì muốn nói sao?"Diệp ba đang định lên tiếng đã bị Diệp mẹ nói trước" Con làm sao quen biết Diệp Khả Thư?"Câu hỏi này làm hai người kia ngạc nhiên. Diệp Khả Nhi không biết tại sao mẹ mình lại hỏi đến Diệp Khả Thư nhưng rất thành thật đáp" Thư tỷ là bằng hửu của chị họ. Ngày đầu con về nước chính là cùng tỷ ấy uống rượu giải sầu."Diệp mẹ nhìn vào mắt con gái mình, tiếp tục hỏi" Con thích nàng?"Diệp Khả Nhi cuối đầu im lặng, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn mẹ mình đáp" Đúng vậy."Tâm hai vị phụ huynh như bị treo lên, Diệp Khả Nhi mỉm cười tiếp tục nói" Nhưng không phải yêu thích. Lúc ở bên tỷ ấy có cảm giác thân thuộc như gia đình. Con từng nghỉ nếu Thư tỷ là tỷ tỷ bị mất tích thì thật tốt."Lúc này tâm Diệp ba mẹ mới được thả lỏng. Diệp ba thở dài" Ba sẽ kể con nghe tại sao tỷ tỷ con bị mất tích."Diệp Khả Nhi kinh ngạc nhìn Diệp ba. Ánh mắt chăm chú đợi ông nói tiếp" Khi còn trẻ ba là người trong hắc đạo, thời điểm ấy hắc đạo còn rất loạn, ngươi gϊếŧ ta, ta gϊếŧ ngươi để tranh giành thế lực. Lúc mẹ con sinh tỷ tỷ con được vài ngày, chúng ta bị kẻ thù tập kích. Người của ta đa số đều bị gϊếŧ, ba mẹ đành phải chạy trốn. Lúc ấy bọn ta lo lắng không thoát được sẽ liên lụy tỷ tỷ con nên đành giao tỷ tỷ con lại cho một người huynh đệ ta tin tưởng nhất, nhờ hắn chăm sóc. Còn chúng ta tìm cách chạy trốn sang nước ngoài."Diệp ba dừng lại, đưa đến trước mặt Diệp Khả Nhi một sắp tài liệu, tiếp tục nói" Khi ở nước ngoài ổn định, chúng ta có trở về tìm tỷ tỷ con. Nhưng người huynh đệ kia của ta đã bị gϊếŧ, còn tỷ tỷ con bị mất tích. Ta đã cho người tìm kiếm nhiều lần nhưng đều không có kết quả. Lần này trở về lại có kết quả."Nói rồi ông nhìn sắp tài liệu, ý bảo Diệp Khả Nhi mở ra Khả Nhi tay run run cầm lên sắp tài liệu, hít một hơi thật sâu, mở tài liệu ra xem. Nhìn trang đầu tiên chính là rất ngạc nhiên, càng xem về sau chính là đau lòng, đến cuối cùng không kiềm được cảm xúc, hai hàng nước mắt nhẹ lăn khí lại rơi vào yên tĩnh, thật lâu sau Diệp mẹ thở dài lên tiếng" Chúng ta thật có lỗi với tỷ tỷ con. Không nghĩ đến tỷ tỷ con phải chịu nhiều ủy khuất như vậy."Diệp Khả Nhi nhìn vẻ mặt đau thương của mẹ mình, lên tiếng an ủi" Mẹ đừng nói như vậy. Hai người cũng vì muốn tốt cho tỷ tỷ. Con nghĩ tỷ tỷ sẽ hiểu mà."" Ta không hy vọng con bé tha thứ, chỉ hy vọng nó có cuộc sống thật tốt."" Ba mẹ, con sẽ cố gắng giúp hai người."" Được rồi. Con về phòng nghĩ ngơi đi."" Dạ."

khi nữ vương yêu